Disneyland 1972 Love the old s
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Ngắn
Tìm kiếm
▲ Một người vừa đủ để yêu
** Admin admin
16-07-2016
1. “Tôi vẫn sống tốt mà không cần tình yêu!”

Tuyên ngôn xanh rờn và đầy kiêu hãnh ấy trong chúng ta ít nhất ai cũng từng một lần nói qua. Đó là khi ta lạc lối và mất niềm tin vào tình yêu, là khi ta đem lòng thương mến một người sâu đậm lắm nhưng không được đáp lại. Buồn chứ! Thất vọng lắm chứ! Nhưng còn có thể làm gì khác hơn ngoài việc từ bỏ, cố quên người ta mà sống tiếp? Như một nỗ lực cuối cùng để biết tim mình vẫn đập. Đó-là cách ta phải chọn!

Kể thì cũng đúng thôi, trong đời người, cho dù đã đang và sẽ đi qua vô số những gương mặt thì chỉ có duy nhất, duy nhất chỉ một hình dung đeo đuổi tâm trí ta cả đời. Đó là người mà ta vụng về trao đi “tình lành” của mình rồi ngơ ngác nhận về những mảnh vỡ. Câu chuyện giữa ta với người, suy cho cùng, chỉ có ta là sẵn sàng chạy marathon trăm ngàn dặm đến bên người, còn người, chỉ một bước lùi tàn nhẫn thì khoảng cách giữa hai đứa đã không thể nào chạm tới nữa. Để rồi như một thói quen tự vệ, ta khép lòng mình lại với yêu thương, nuôi mãi một vết thương không lành được da non.

Ngỡ rằng ta sẽ mang nhung nhớ hoài công mãi về sau, nhưng tình yêu cũng giống như một áng mây vô định, chúng ta hoàn toàn bất khả kháng trước nó, ai biết được ta sẽ gặp nó lúc nào? Thử hỏi có ai dám lên được kế hoạch sẽ yêu ai đó vào đúng thời điểm mình muốn không? Tôi vẫn nhớ một câu văn của Phan Ý Yên rằng : “Tình yêu thật ra là sự ngu muội của mỗi người. Sự ngu muội ấy rồi sẽ tái diễn với nhiều người khác nhau.” Thứ gọi là “sinh ra chỉ dành riêng cho nhau” thật ra có tồn tại không?

Bạn những tưởng sẽ không thể quên một người cho đến khi gặp được người mới!

Bạn có tin không?

****************

Sam : Đó chỉ là cách em nuông chiều tình cảm của mình !

Dan : Vô ích thôi Sam, chuyện chúng mình đã không còn cơ hội nào.

Sam : Anh chỉ cần biết có một người vẫn đợi anh ! Khi nào anh yêu người khác, tự khắc em sẽ bỏ cuộc, nhé ?

Dan : Sam ! Lúc nào em cũng làm anh mệt mỏi !


Mưa chiều nay buồn quá, rả rích mãi không thôi. Tôi ôm Mướp vào lòng gãi cổ cho em, em híp cả mắt lại ra chiều hưởng thụ lắm. Sao mình không được làm mèo nhỉ? Suốt ngày chỉ liếm láp bộ lông, nằm phơi nắng, đòi sữa rồi nũng nịu một tí thế là được cuộn tròn ngủ khì trong tay người ta. Ngày xưa anh cũng gọi tôi là Mèo, cơ mà Mèo Mập mới đau. Ngày xưa vui thật, tôi hay gối đầu lên tay anh giả vờ ngủ để lén lút ngắm anh. Ngày xưa hai đứa ước gì được sống chung một nhà, sáng sáng tôi sẽ gọi anh dậy, tối tối anh sẽ lôi tôi đi ngủ. Thế là hạnh phúc!

Điện thoại bỗng reo lên báo có tin nhắn, là Len, Len bảo tôi mở cửa có người giao bánh su kem. Tôi phì cười chạy ngay xuống đón anh chàng lắm trò, Len lúc nào cũng vậy, chỉ độc một cái áo khoác Nike dù mưa hay nắng. Kéo Len vào nhà, tôi đưa cho chiếc khăn bông biết bao thơm tho, ấy vậy mà cậu dám bế con Mướp hư cho hắn nằm ngủ ngay trên đó. Con Mướp nhà này thì mê trai khỏi bàn luôn, bán chủ lúc nào không hay ấy.

- Mướp dạo này trông ốm đi đấy!

- Vì chủ của nó toàn ăn mì tôm thì sữa đâu ra cho em nó!

- Đã nghèo đến thế rồi à? Lương đâu?

- Làm bể năm cái chén, mười hai cái thìa thủy tinh.

Len phá lên cười hể hả, tôi lao vào đánh tơi bời. Len Chủ Nhật, ấy là tên tôi lưu trong danh bạ vì Chủ Nhật nào Len cũng đến đây cùng một hộp bánh su kem từ cửa hàng nhà cậu. Mùa hè hai năm trước tôi học làm bánh ở nhà Len, song sau một thời gian, bánh thì chưa đến đâu mà cân nặng của tôi thì tăng vèo vèo. Người ta nói, “thêm bạn, thêm ăn” mà! Sau đó hai đứa lại tay bắt mặt mừng lúc phát hiện nhau giữa giảng đường hàng trăm sinh viên, Len bảo là duyên số, thế rồi dần dần thành thân.

- Thương quá cơ ! Trộm bánh đem đi mãi mà vẫn chưa bị phát hiện nhỉ?

Tôi véo má Len, miệng đang nhai bánh su ngon lành. Len cười khì khì, bảo :

- Vì Sam con heo, bánh su mà bán trên Mặt Trăng Len cũng lên đấy trộm!

- Mát lòngquá điiiii !!!! Chẳng ai thương Sam như Len cả!

- Còn phải nói, biết thế sao không yêu người ta đi cho nhờ, hả?

Tôi dụi đầu vào lưng Len, vòng tay ôm Len từ đằng sau, không nói gì nữa.


Thoáng nghe Len thở dài …


2. “Câu chuyện em kể đây, là câu chuyện của riêng đôi mình.

Em không thể xóa nhòa, không thể từ bỏ, càng không thể quên đi,

Nhìn lại con đường đã qua một chút, mỗi bước đi, những ký ức trong trẻo ùa về…

Em luôn hồi tưởng, không thể ngăn bước chân mình,

Sau một khoảng thời gian dài em vẫn ở đây!

Bởi ao ước trở lại khoảng thời gian đó.
▲ Lượt xem: 59
1 2 3 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Khung cửa sổ bàn số 5
Một cái tết nghèo
Tết này anh lại không về
Và cuộc đời sẽ ra sao?
Chỉ là chênh vênh