XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Lời hứa
** Admin admin
21-07-2016
Chàng trai ngước lên khỏi màn hình máy tính,anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái trước mặt mình. Một cô gái hoàn hảo với làn da trắng ngần,đôi mắt to tròn, sống mũi cao vút cùng với nụ cười hết sức tươi tắn đang dành cho anh.

Một đêm ở London, 27-12-2011

Hoàng Anh nhấp một hơi cạn, mùi rượu nồng thơm của Vodka khiến anh sặc sụa. Anh vốn không thuộc tuýp người hứng thú với ba thứ rượu mắc tiền lại vô bổ này. Thế nên, hôm nay anh muốn thử cảm giác ấy một lần nhưng rốt cuộc thì anh lại là kẻ thất bại ở quán bar trong bộ dạng như một đứa con nít muốn tập tành làm người lớn.

Suốt hơn một tuần nay,Hoàng Anh không phải đi diễn cùng với ban nhạc The Boys .Cả bọn đều quyết định đi nghỉ mát sau khi đã quá stress trước áp lực công việc. Nào Miên, Huân, Thế Anh và Quân chắc đang ở một nơi xa xôi nào đó cùng với các cô gái nước ngoài xinh đẹp chơi đùa các trò nhảm ruồi để giết thời gian. “Chắc là tuyệt lắm!”- Hoàng Anh chắc mẩm.Chẳng phải là anh không đủ độ manly, đẹp trai bằng các chàng còn lại hay thuộc dạng nhát hít, đơn giản vì anh muốn và thích ở một mình ,vậy thôi.Dù sao các thành viên còn lại cũng gọi anh là “chàng trai siêu sến” thì anh cũng chẳng có hứng đi với bọn họ làm gì. Và chắc là họ cũng chẳng thể hình dung ra nổi là trưởng nhóm ban nhạc của The Boys đã và đang làm cái quái gì ở thành phố London cổ kính này.

Hoàng Anh bước ra khỏi bar, thoát khỏi những cô gái Châu Âu như những con búp bê Barbie với một đống phấn trét trên mặt. Anh phì cười khi hình dung ra điều ấy, anh bỗng nhớ về Thanh Tâm. Chẳng ai có thể đẹp như cô bạn ngày xưa cùng học cấp ba với anh. Anh nhớ mái tóc dài ngang vai mượt mà hòa quyện với mùi hương ngào ngạt nhẹ nhàng mà không trùng với bất kì loại nước hoa nào anh từng ngửi thấy, anh còn nhớ hơn cái nụ cười tràn đầy nắng mai của cô gái ấy. Anh thấy khóe mắt mình cay cay, anh muốn quay trở lại những tháng ngày xưa cũ của anh quá. Lang thang một hồi,anh ngồi phịch xuống chân cầu dòng sông Thames. Anh nhìn mọi thứ hoạt động trong lặng lẽ.Có lẽ,ở Việt Nam, do quá bận rộn với công việc của ban nhạc mà anh chưa thể dành thời gian để ngắm nhìn bất cứ điều gì, kể cả Thanh Tâm.

Sáng, tại quán kem The Queens. Sài Gòn. 9-4-2008.

-Anh biết về truyền thuyết này chứ ? Cô gái mắt cười lúng liếng hỏi chàng trai.

-Truyền thuyết gì ? Chàng trai hờ hững trả lời, trên tay cầm chiếc laptop gõ phím lạch cạch.

-Ngày xưa ấy, có một nàng công chúa rất là tinh nghịch ,à không, tham lam mới phải chứ. Cô ấy yêu mưa lắm, lúc nào cô cũng ngắm nhìn những trận mưa. Thế rồi một hôm,cô nảy ra ý định muốn xâu chuỗi những hạt mưa thành chiếc vòng cổ để cô có thể đeo mỗi ngày. Nhưng rốt cuộc thì chẳng ai có thể làm được điều đó , ngoại trừ một ông cụ già đòi hỏi cô phải chọn những hạt mưa đẹp nhất? Thách đố quá anh nhỉ ? Còn anh, Hoàng Anh,, anh có thể làm điều đó cho em không nếu em yêu cầu anh?Cô gái mỉm cười âu yếm nhìn chàng trai.

-Anh á? Em tham lam quá rồi đấy ! Anh đâu có “thần thông quảng đại” đến mức đấy!. Chàng trai phì cười. Chẳng phải em đã có nguyên một cái áo mưa màu xanh da trời anh tặng vào hè năm ngoái rồi đấy thôi, đòi dây chuỗi làm gì nữa?

Chàng trai ngước lên khỏi màn hình máy tính,anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái trước mặt mình. Một cô gái hoàn hảo với làn da trắng ngần,đôi mắt to tròn, sống mũi cao vút cùng với nụ cười hết sức tươi tắn đang dành cho anh.Tiếp, cô nàng lại chăm chú vào ly kem mình đang ăn , thỉnh thoảng nói những câu hết sức vu vơ như thể “Em không quên anh đâu!”. Chàng trai yêu say đắm cô gái ấy, chàng trai hằng đêm sáng tác những khúc nhạc hay nhất, mong chờ một ngày nào đó người con gái mình yêu có thể nghe thấy một bản nhạc hoàn chỉnh. Nhưng dường như ước mơ vẫn chỉ là mơ ước, người con gái xinh tươi ngày hôm đó anh gặp đã vĩnh viễn rời xa anh từ đấy.

Chiều – dưới tán cây của TheQueens. 15h30 9-4-2008

-Em nhất định muốn đi sao ? Vì sao em không báo cho anh biết trước là chiều nay em sẽ đi chứ?

-Xin lỗi anh, đúng vậy, em muốn làm một ca sĩ thực thụ,đó là mong ước của em từ rất lâu rồi. Vì thế, bây giờ em phải ra đi, em phải tìm nền tảng vững vàng nhất cho mình.

-Vậy sao? Chàng trai cười nhếch mép. Nền tảng vững vàng? Anh không đủ chuyên môn để truyền đạt cho em sao? Chàng trai tiếp tục nói. À, hay là em chán cái cảnh phải chờ anh trong suốt 3 năm anh đi du học ngành thanh nhạc này chứ gì? Tại sao lúc đó em không đi cùng với anh? Bây giờ em muốn bỏ anh mà đi à?

-…..

-Này, sao em không trả lời anh?

-…..
Cô gái tiếp tục im lặng, làn gió chiều cứ thổi ngang qua mái tóc mượt mà của cô gái, cô khoanh tay ôm chặt lấy cơ thể mình.
▲ Lượt xem: 37
1 2 3 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Thật lòng yêu em...

Old school Easter eggs.