Lamborghini Huracán LP 610-4 t
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Nếu em đã thật lòng yêu...
** Admin admin
21-07-2016
Bao kí ức lại ùa về, chàng ca sĩ Trade Mark cứ chầm chậm hát bên tai tôi. Khi nước mắt chưa kịp trào ra thì tôi đã nhận thấy thứ ánh sáng trắng lóe lên từ phía sau.

Xe chúng tôi đang đi trên đỉnh đèo gì đấy mà tôi cũng không rõ nữa. Nhưng ngay phía dưới dốc đèo, Mai Châu hiện ra trong mắt tôi là một thung lũng xanh rờn cây lá, đồng lúa và những nếp nhà sàn đều tăm tắp. Tôi tự mỉm cười với mình. Thật là tuyệt khi tôi quyết định đến nơi đây.

Nghĩ lại những gì vừa xảy ra. Tôi cũng không tin nổi là mình có thể làm được. Tôi cãi nhau với Nguyên. Cách đây một tháng. Nguyên nói để cho tôi thời gian bình tĩnh lại thì chúng tôi sẽ nói chuyện. Thái độ thờ ơ của anh làm tôi tức điên. Tôi nói lời chia tay sau n lần chia tay tập dượt trước đó. Thật không muốn nhớ đến tôi của những ngày sau đó. Cô đơn, hoang mang. Có lúc tôi thấy nhớ anh kinh khủng. Nhưng tất cả đã không còn như những gì tôi mong đợi nữa. Quyết định quên anh. Lần đầu tiên tôi hiểu nó lại khó đến vậy. Làm việc gì tôi cũng nghĩ tới anh, tưởng tượng xem anh sẽ nói tôi ngốc thế nào khi biết tôi làm sai gì đó, xem anh sẽ làm gì để sửa lại lỗi sai ấy cho tôi. Tôi không thể không nhớ về anh được. Xung quanh tôi, chỗ nào cũng thấy kí ức về anh.

Hà Nội ngột ngạt với những ngày nắng gắt. Tôi thấy sợ cái nỗi cô đơn trong thành phố này. Thứ năm, tôi quyết định sẽ đi đâu đó 2 ngày cuối tuần. Lên facebook, tình cờ thấy được những tấm ảnh của bọn bạn cũ ở Mai Châu, Hòa Bình. Lên google search, và tôi nghĩ nhất định mình phải đến đây. Nhanh chóng tìm xe, phá khóa luôn cái hộp tiết kiệm để đủ tiền cho chuyến đi điên rồ của mình. Tôi ko đặt theo tour, tôi thích cái cảm giác tự mình lang thang hơn. Và sau hơn 3h trên xe, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến nơi ấy. Thung lũng xinh đẹp này đón tôi bằng những tia nắng vàng nhẹ. Khác hẳn với cái nắng như thiêu đốt người ta của Hà Nội những ngày này.

Để đồ trong phòng tôi đeo chiếc túi nhỏ ra ngoài. Không khí nơi đây khiến người ta thật dễ chịu. TRước mắt tôi bây giờ là những thửa ruộng xanh rì. Kiếm một chỗ có thể ngồi cạnh đấy, đeo tai nghe lên:

“You played with my heart

You played with my mind

But I mis you finally

Right from the start

My love made me blind

But I miss you finally...”

Giai điệu tha thiết của bài hát Miss you finally lại vang lên. Tôi thật hối hận khi đã mượn cái ipod của con bạn quá. Tôi nhớ Nguyên. Không biết giờ này anh đang ở đâu? Làm gì? Anh có từng nhớ tôi đến thế không? Anh là lí do chính đưa tôi đến với nơi đây. Tôi muốn trốn hình ảnh của anh hay là tìm lại chính bản thân mình, tôi cũng không rõ nữa.

Bao kí ức lại ùa về, chàng ca sĩ Trade Mark cứ chầm chậm hát bên tai tôi. Khi nước mắt chưa kịp trào ra thì tôi đã nhận thấy thứ ánh sáng trắng lóe lên từ phía sau. Quay đầu lại, là một anh chàng đang cầm trên tay chiếc máy ảnh. Tôi thề là lúc ấy trông tôi phải buồn cười lắm thì anh ta mới hơi ngạc nhiên khi bỏ máy ảnh xuống nhìn tôi. Tôi không lên tiếng hỏi, chỉ nhìn anh ta rồi quay đi. Lí trí tôi nói rằng tâm trạng hiện giờ không thích hợp để nói chuyện với bất kì ai. Tôi nghe thấy giọng nói ngay đằng sau tôi

-Này cô nhóc, sao em không thắc mắc là tôi làm gì?

-Vậy anh đang làm gì?-Tôi thờ ơ hỏi

-Em cho tôi địa chỉ mail, tôi sẽ gửi ảnh cho em. Trông nó khá thú vị đấy. Em sẽ thích cho coi.-Anh ta mỉm cười và nói với tôi như vậy

-Không cần đâu.

Tôi buông một câu rồi cởi giày đi xuống bờ ruộng. Tự dưng tôi muốn biết cái cảm giác đi chân đất xuống đấy. Bỏ mặc anh ta, tôi bước từng bước thật chậm xuống đó. Nhưng không dễ như tôi tưởng, đất trơn và điều tôi không muốn đã xảy ra, tôi trượt chân ngã ngay xuống đấy. Bẩn hết quần áo, đau thì ít mà tủi thân thì nhiều, tôi òa khóc. Tại sao những chuyện tồi tệ luôn xảy đến với tôi như thế. Bỗng nhiên có một bàn tay giơ trước mặt tôi, ngẩng đầu lên thì vẫn là anh ta. Nụ cười đáng ghét ấy làm tôi nhận thứcđược bộ dạng lúc này của mình. Tự chống tay đứng dậy, đi thẳng về khách sạn.

Lang thang buổi chiều ở đây cho ngta một cảm giác thích thú lạ. Tôi ghé vào một cửa hàng bán đồ lưu niệm, cả những bộ quần áo dân tộc nơi đây. Mất 20k để tôi có thể giống một người con gái nơi đây trong vài phút. Lần đầu tiên tôi thấy ghét cái tính hay quên của mình đến vậy khi lên tới đây rồi mới phát hiện ra chỉ mang dây sạc mà quên mang máy ảnh. Nhìn kĩ mình trong gương để lưu lại hình ảnh đấy. Mỉm cười với chính mình khi nhận ra mình “già rồi”.

“Này mùa đông ơi xin hãy làm uyết rơi để giăng lối em anh về

Này mùa đông ơi xin hãy dừng trốn đây, để em biết anh cần em..”

Thích thú nghe lại lời “Nơi tình yêu bắt đầu” của (theo cách gọi của riêng tôi) chàng hoàng tử trong lòng tôi Bùi Anh Tuấn.
▲ Lượt xem: 48
1 2 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Thật lòng yêu em...