XtGem Forum catalog
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Nơi em thuộc về...
** Admin admin
20-07-2016
Người ta vẫn thường nói, tình đầu khó quên với những ngây thơ vụng dại lúc mới biết yêu, sẽ theo ta suốt cuộc đời, sẽ gửi lại nhiều kí ức dù ngọt ngào hay đắng cay, mặc cho duyên phận đưa hai người về hai ngả...

Bất chấp những lời ấy, Kim vẫn theo đuổi Phong, chọn yêu một người con trai vừa chia tay mối tình đâu và dường như chẳng thể thôi vương vấn người con gái đã đi xa.

Nhưng biết đâu Phong sẽ là mối tình đầu của Kim? Và biết đâu Phong cũng sẽ để lại trong Kim nhiều dấu ấn như lời người ta vẫn thường truyền tai nhau?
~~~
Năm đó, Phong 18 tuổi. Khuôn mặt ưa nhìn, gia đình khá giả, sở hữu chút tài lẻ nhưng không mấy nổi bật so với những đứa bạn cùng trang lứa. Anh gặp Ngân khi tham gia tổ chức Trung Thu cùng hội từ thiện tại khu làng nghèo vùng Tây Nguyên. Họ quen nhau khi tình cờ ngồi cạnh trên băng ghế xe bus duy nhất còn trống lúc rời thành phố. Kể từ lần gặp ấy, cả hai trở nên thân thiết hơn qua những lần trao đổi, sẻ chia kinh nghiệm và áp lực học tập của học sinh năm cuối phổ thông. Để rồi một ngày, họ bước vào cuộc đời nhau, yêu nhau và đến với nhau.

Ngân thích cách nói chuyện cởi mở của anh, thích được anh quan tâm cách ân cần, thích con người anh thật thà và chất phác. Đối với cô, chỉ cần cảm nhận được niềm hạnh phúc khi ở bên anh, thêm sự đồng cảm và chút ấm áp, là quá đủ để cô gọi mối quan hệ đó là tình-yêu. Ngân ngỏ lời yêu Phong vào mùa Giáng Sinh năm ấy. Để rồi nửa năm sau khi cô chuyển ra Hà Nội, thi đậu đại học theo nguyện vọng của gia đình, người chủ động chia tay vẫn chính là Ngân.

Khoảng cách khiến tình cảm nơi Ngân không vững, dù cho yêu thương nơi Phong không hề đổi thay. Cô trở thành bạn gái của chàng sinh viên năm hai khi đã kết thúc với Phong. Anh chấp nhận điều đó, rằng người mình yêu đã quyết định sáng suốt khi đến với một người tốt hơn anh. Nhưng anh vẫn yêu nhiều, vẫn không thể ngừng yêu…
~~~
Chia tay Ngân, Phong xin nghỉ việc ở tiệm bánh nơi anh thường mua bánh ngọt cho cô sau khi tan ca. Anh chuyển sang làm phục vụ tại một quán cà phê gần nhà, nơi anh đã gặp Kim – cô gái tuổi 17 với đôi mắt đượm nỗi buồn và đôi môi rất ít khi mỉm cười. Năm đó, Phong 20 tuổi với trái tim vẫn còn nhiều vết thương chưa lành dù yêu thương hôm nào đã rời xa hơn 1 năm qua.

Khác với sự hoạt bát của Ngân, Kim rất ít nói. Nó chỉ trao đổi với Phong những vấn đề liên quan đến công việc và chào hỏi nhau với tư cách là đồng nghiệp. Tiếng thở dài cùng đôi mắt thi thoảng chăm chú vào một khoảng không vô định khiến anh tò mò điều gì đang hiện diện trong suy nghĩ con bé. Nó càng lạnh lùng với anh, anh lại càng hiếu kì về sự im lặng của nó. Cho đến một buổi chiều, khi anh thổi đi hạt bụi vương vào mắt con bé, anh mới biết phía sau hàng mi buông kia là giọt nước mắt nó đang cố che giấu. Phong không nói gì, vội vàng lấy tay lau khô khóe mắt Kim. Nhẹ nhàng quá, nên con bé đã thôi không còn khép kín lòng mình với anh nữa.

Họ trò chuyện với nhau nhiều hơn sau lần ấy. Phong không bao giờ hỏi vì sao trong Kim luôn chất chứa nỗi buồn, nhưng anh biết cách mang đến nụ cười cho con bé. Kim không tin vào thứ gọi là tình-yêu, nó không hi vọng có được một người con trai mang đến cho nó niềm hạnh phúc. Nó giữ khăng khăng cái suy nghĩ ấy kể từ khi cuộc hôn nhân của Ba Mẹ đổ vỡ. Cho đến khi gặp Phong, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Tình cảm nó dành cho Phong chớm nở từ khi nào nó cũng không biết. Chỉ có Phong mới kiên nhẫn lắng nghe tâm sự của nó, mới khiến nó không e ngại mở lòng mình ra, mới dạy cho nó biết thế nào là trao đi yêu thương. Rồi nó tự hỏi, phải chăng anh cũng thích nó nên mới đối xử với nó tốt như vậy? Ừh, chắc là anh thích nó…

~~~
Đông về, Kim đan áo ấm tặng Phong. Lần đầu tiên trong đời nó tự tay làm quà tặng người con trai nó thương mà không phải là Ba. Kim dự định sẽ ở lại thật lâu sau khi quán đã đóng cửa, cho đến khi chỉ còn anh và nó, con bésẽ trao anh món quà rồi ra về thật nhanh. Nhưng Phong đã nhanh hơn một bước. Anh kéo tay nó dẫn về phía cây dương cầm nơi giữa quán và khẽ nói, “Tặng em nè cô bé!” Anh trả lời cho sự ngạc nhiên trong đôi mắt nó bằng 10 ngón tay lướt nhanh giai điệu All I want for Christmas is You. Là anh đang tỏ tình với nó, là nó đang bối rối không biết phải đáp lại thế nào, là nó như muốn vỡ òa trong niềm hạnh phúc hiền hòa này. Nó cứ mỉm cười cách ngớ ngẩn, cho đến khi tiếng nhạc không còn, thay vào đó là lời nói của Phong…

-Đùa thôi, không phải dành tặng em đâu ngốc àh, đừng có mà suy nghĩ linh tinh đó nha. 2 năm trước, vào đúng ngày này, có một người con gái tên Ngân đã hát ca khúc này tặng anh, như một cách để ngỏ lời yêu anh vậy đó, và anh đã nhận lời. Hết thời phổ thông, Ngân chuyển ra Hà Nội sinh sống. Cô ấy đan tặng anh chiếc khăn len làm quà tạm biệt, thêu vào đó tên của 2 người và trái tim ở giữa.
▲ Lượt xem: 37
1 2 3 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Thật lòng yêu em...