XtGem Forum catalog
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Anh ở đâu, người em yêu nhất?
** Admin admin
21-07-2016
Nhưng với cô thì không như vậy. Người lấy đi trái tim cô là một người ở rất xa,không phải là anh. Trong thâm tâm cô, anh trai thì sẽ mãi là anh trai. Cô đã nghĩ tới mối quan hệ này sẽ tồn tại mãi đến khi cô già. Cô không muốn mất đi một người bạn như thế,một người anh luôn quan tâm chăm sóc cô.

Những ngày tết, anh vẫn gọi điện hỏi thăm cô,vãn hỏi xem một ngày của cô trôi qua thế nào ,có chuyện gì vui không vì anh muốn nghe. Có hôm thấy cô bặt vô âm tín,đêm muộn anh đi chơi về và anh gọi cho cô:

-Hôm nay cô đi đâu mà mất tích cả ngày thế? Quên ông anh này rồi sao?

-Sao không thấy gọi cho anh gì nhỉ? Cả ngày hôm nay cô làm gì mà bận bịu thế?

-Em có làm gì đâu. Tại hôm nay em nghĩ anh đang đi chơi vui nên em cũng không làm phiền . Chẳng nhẽ anh chơi vui về lại không gọi cho em.

Anh bật cười và cứ như thế mỗi một ngày không liên lạc với cô anh sẽ thấy đó là một ngày không trọn vẹn. Nếu không gọi cho cô, nếu không nói chuyện với cô thì anh sẽ thấy thiếu thốn một thứ gia vị gì đó . Vì thế không ngày nào anh bỏ sót liên lạc với cô. Có những nỗi nhớ chỉ sinh ra từ thói quen , nỗi nhớ mà họ dành cho nhau không phải là nỗi nhớ của tình yêu.

Những ngày tết cô bỗng nhiên nảy sinh ý muốn viết lách. Và anh hưởng ứng đọc từng câu chuyện của cô. Anh nói anh ghét nhất là đọc,nhưng vì để xem cô sẽ viết những gì nên anh muốn đọc vài trang xem sao. Và rồi không hiểu anh thích đọc chuyện của cô từ lúc nào nữa. Mỗi ngày anh lại mong được đọc gì đó do cô viết ra. Anh sẽ ngồi chờ cô hàng giờ để cô viết nốt 1 chương để ngày hôm sau anh có thể đọc tiếp. Đến khi anh ngủ quên lúc nào không biết. Anh là nguồn động lực lớn lao giúp cô có hứng thú viết. Khi nghĩ về cảm giác háo hức của anh,cô lại muốn hoàn thành nhanh hơn. Bởi vì điều đó giúp cho anh vui ,anh vui thì cô cũng sẽ vui.

Anh hứa với cô khi nào anh lên thành phố sẽ đọc ‘’ Chạng vạng’’ cho cô nghe. Điều đó khiến cô háo hức vì từ trước tới giờ chưa có ai đọc cho cô nghe cả.

Họ lên trên phố Thuốc Bắc mua nguyên liệu để pha chế Long Nhãn Hồng Táo Trà, giống như trà hoa mà cô vẫn thích uống. Những tách Hồng Táo Trà cứ nghi ngút giúp mùa đông thêm ấm áp. Giọng anh cất lên nghe thật truyền cảm,cô lắng nghe chăm chú và bất chợt phì cười khi cái giọng đó mỗi lúc một yếu đi, anh thở dồn dập như thế chút hơi tàn bị cạn kiệt. Cô lại đưa tách trà vừa pha cho anh uống giống như một loại nước tăng lực. Đúng là hiệu quả thật sự, bởi sau đó anh lại tiếp tục lật giở được thêm mấy chục trang sách.

Cô chợt nghĩ,một lúc nào đó anh yêu một người con gái khác thì sẽ chẳng còn thời gian dành cho cô để đọc sách thế này nữa. Và điều đó khiến cô thấy có 1 nỗi buồn phảng phất len lỏi.

-Sau này anh có người yêu,thì mọi việc như thế này sẽ kết thúc nhỉ.

-Sau này cô có người yêu,có khi cô lại không có thời gian cho ông anh này ấy chứ.

-Còn lâu em mới có người yêu. Cô lại cười.

-Vậy thì anh cô lại khổ rồi.

-Khổ vì điều gì nào?

-Thì vẫnphải đọc cho cô nghe chứ sao. Nếu cô có người yêu rồi thì cô cũng làm gì có thời gian mà đến nghe anh đọc truyện.

-Cũng chưa biết được. Nhỡ sau này có rồi nhưng vẫn thích được nghe cái ồm ồm ấy của anh thì sao.
Anh nhìn cô lườm lườm và cô thì chỉ biết cười ngặt nghẽo.

Thời gian cứ trôi đi,mỗi ngày ở bên cô anh lại cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ cô mang lại. Anh lại thấy cuộc sống này thật thú vị. Cô nhen nhóm cho anh những niềm vui không thể nói lên thành lời. Chúng cứ hình thành trong anh ,anh không còn muốn giới thiệu cô cho bất kỳ một người con trai nào nữa. Anh bắt đầu nhớ cô, nỗi nhớ này không giống như một thói quen nữa. Chúng bắt đầu có hương vị của tình yêu .Điều mà anh không thể nào định nghĩa nổi. Anh muốn dẹp bỏ những ý nghĩa đó ,những nỗi nhớ đó. Nhưng anh không làm được. Anh sẽ không thể nào làm nổi việc gì nếu như anh không được nhìn thấy cô, không được gặp cô. Anh bắt đầu bỏ được thói quen tụ tập bạn bè chỉ để có thời gian dành cho cô nhiều hơn. Anh cũng bỏ được thú vui của mình để được đi bên cạnh cô. Một thứ tình cảm lạ xuất hiện nhưng anh luôn cố muốn lờ nó đi…

Cô cũng bắt đầu nhớ anh, nhưng cô không bao giờ chủ động gọi cho anh. Cô sẽ im lặng,nếu như anh không gọi thì cô cũng sẽ để yên như vậy để những cảm xúc kia tan dần đi.

Cô yêu quý anh đến mức cô trân trọng thứ tình cảm này và luôn sợ mất. Cô muốn nó là mãi mãi. Cô sợ tình yêu. Tình yêu đến thật kỳ diệu nhưng cô không dám chắc sẽ giữ nổi nó mãi mãi. Nếu cô đánh mất một người anh trai như thế,cô sẽ phải tiếc nuối. Và cô không muốn mình sẽ phải hối hận. Cô vẫn vui mỗi ngày vì cô có anh.

-Chúng ta chơi một trò chơi nhé?

-Gì vậy?

-Mỗi người sẽ được hỏi một lần và người kia trả lời thật.
▲ Lượt xem: 160
<< 1 2 3 4 ... 6 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Thật lòng yêu em...
Paris ngày nắng