Polly po-cket
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Paris ngày nắng
** Admin admin
21-07-2016
Paris ngày nắng, tôi đem quá khứ ra phơi, chợt thấy mọi thứ đã bị hoen ố và ngả màu. Sống không phải để nhìn lại quá khứ, mà là sống cho hiện tại, nếu không, ta sẽ làm vụt mất đi biết bao nhiêu điều quí giá...

Linh Vân nhận được vé máy bay của Tuấn từ Bangkok gửi về. Một chuyến bay sang Paris vào tối mai. Vân mỉm cười, nhanh chóng trở về nhà thu dọn hành lí. Hai gò má cô ửng đỏ như bầu trời một chiều hoàng hôn.

Paris

Paris mùa Xuân ngọt như viên kẹo chocolate vị sữa. Lần đầu tiên Vân đứng ngẩn người đến độ người xung quanh cứ nhìn cô chằm chằm khi cô nhìn thấy Paris qua ô cửa kính trong sân bay, mặc dù trước đó cô đã được đến một số đất nước nổi tiếng khác trên thế giới. Paris đem đến cho cô một cái gì đó rất mới, rất dịu dàng, làm cho cô có cảm giác như mình đang đứng trước một rừng hoa oải hương bát ngát, thoải mái hít lấy hít để cái mùi hương dịu nhẹ của nó. Paris làm cô muốn ngồi ngay xuống một băng ghế đá nào đó ven đường, để viết ra một câu chuyện mới. Mà bắt đầu sẽ là: “Je t’aime, Paris…”

Linh Vân ra khỏi sân bay Paris-Le Bourget, một tay kéo va li, một tay đeo túi đen có biểu tượng Channel ánh lên một màu rất sáng dưới ánh nắng, đứng lóng ngóng giữa một rừng người. Đúng lúc đó, có tiếng còi xe vang lên ngay sau lưng cô.

- Hey my lady! Em còn muốn đứng đó thêm bao lâu nữa?

Tuấn ngồi trong xe nhìn cô cười nụ cười tỏa nắng, làm cô cứ tưởng nắng Việt Nam len lỏi tận sang đây.

- Thấy Paris đẹp quá đúng không? – Tuấn lên tiếng hỏi khi Vân lưỡng lự chẳng chịu lên xe mà cứ đứng ngẩn ra ngắm mãi – đồ ngốc! Rồi em sẽ thấy, Paris không đẹp như em thấy đâu!

***
Vân chẳng biết câu nói đó của Tuấn nghĩa bóng là thế nào. Nhưng ngay hôm sau, cô đã được Tuấn đưa đến trạm Etienne Marcel rồi anh đi ký hợp đồng với khách hàng. Anh cứ lo cô lạc đường mà dặn này dặn nọ. Vân cười khì khì, má ửng hồng dưới cái nắng ấm áp của mùa Xuân Paris, nhưng cô chẳng lo gì cả. Thậm chí là Vân rất thích được tự do một mình đi khám phá đó đây.

Bước xuống trạm với nụ cười hạnh phúc trên môi, trên tay là tấm bản đồ, Vân đến khu Rue De Montmartre ngắm những cửa kính trưng bày thật đẹp mắt, lộng lẫy. Rồi cô rẽ trái đến Rue du Jour, bước vào La Droguerie, như để thỏa cái tính sưu tầm các phụ kiện vintage bấy lâu nay của cô. Vì La Droguerie có rất nhiều nguyên liệu để “tự-chế” các loại phụ kiện cực độc-cực đẹp với hoa cỏ, gỗ, da, ruy băng,… với đầy đủ các kích cỡ, kiểu dáng.

Mua xong những thứ cần thiết, Vân thuê chiếc Velib’ (xe đạp cho thuê, có thể mướn và thả lại bất kỳ đâu trong thành phố) để đến Jardin du Luxembourg, một trong những công viên đẹp nhất ở Paris. Cô ngồi xuống băng ghế đặt ở hai bên lối đi, tận hưởng một không gian trong lành, thoảng hương thơm của các loài hoa đang đua sắc nở, mông lung suy nghĩ về một điều gì đấy. Từng đợt gió mát lành hát khe khẽ một bản nhạc du dương qua mái tóc buông xõa dài của Vân. Người ta nhìn cô, ngỡ là, rồi cô sẽ được hạnh phúc đến trọn đời.

***

Trạm Odeon, Vân bước xuống. Đôi vai đã mệt nhoài mà chân vẫn cứ muốn bước mãi. Cô dừng lại trước Mamie Gateau, một tiệm bánh với các loại bánh Pháp và bánh kem ngon “tuyệt cú mèo”.

Đang lúc thưởng thức những món bánh ngọt thì nụ cười trên môi cô tắt ngấm. Trước mặt cô xa xa là Tuấn. Anh chạy theo một cô gái nào đó, chụp lấy tay cô ấy, nhưng dường như không phải là người anh đang tìm, nên trong mắt anh phút chốc chỉ còn một màn đêm ưu tối. Tuấn loay hoay, hoang mang giữa dòng người vội vã.
Tuấn không biết rằng, có một người con gái đã luôn dõi theo bóng anh từ nãy giờ. Sống mũi Vân đỏ và có chút sưng lên ở mí mắt. Vì vốn dĩ cô biết người anh đang tìm không phải là cô.

Montmartre

Sáng sớm hôm sau, Tuấn đích thân đưa Vân đi Montmartre. Tuấn vẫn điềm tĩnh, mạnh mẽ, mà dịu dàng và hay cười với Vân như thế. Nhưng cô đã bắtđầu những hoài nghi, những bất an về tình cảm của Tuấn. Có thật là Tuấn yêu cô, hay chỉ xem cô như người thay thế?!

- Cả ngày hôm qua anh bận à Tuấn? Anh có mệt lắm không? – Vân nhìn sâu vào mắt anh, đợi chờ câu trả lời thật lòng.

- Ừ. Rất mệt! Anh bận suốt cả ngày mà không chỉ vì công việc, còn vì bận nghĩ đến em, lo lắng không biết em có bị lạc đường không, hay…

- Tuấn… Đằng kia là cửa hàng gì thế? – Vân cắt ngang câu nói của Tuấn, bâng quơ chỉ bừa một cửa hàng ven đường nào đó. Vì dường như bấy nhiêu thôi cũng làm gợn lên những đợt sóng nhỏ trong đôi mắt của cô.

Tuấn chẳng để ý, cứ vui vẻ nắm tay Vân đi khắp nơi. Rồi kéo cô vào Mamie Blue, cửa hàng chuyên bán quần áo vintage (từ năm 1900 đến 1970) ngắm nghía vài thứ đẹp đẽ làm say lòng người.
▲ Lượt xem: 44
1 2 3 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Thật lòng yêu em...