XtGem Forum catalog
XaGiao.Yn.Lt
HomeTruyện Teen
Tìm kiếm
▲ Paris ngày nắng
** Admin admin
21-07-2016
Hết Mamie Blue lại đến La marche Saint Pierre, giống như khu trung tâm thương mại, có 4 tầng lầu với đủ loại vải vóc, đồ trang trí,… Rồi Repetto, nhãn hiệu giày nổi tiếng mà tất cả những người phụ nữ tại Paris đều có ít nhất một đôi. Những đôi giày ở đây trông rất đẹp và cực kỳ dễ thương!

Cuối cùng, Tuấn cũng chịu dừng lại ở La maison rose, quán cà phê và nhà hàng với lớp sơn màu hồng phấn cùng những ô cửa nhỏ màu rêu xanh. Trông lãng mạn và ngọt ngào kinh khủng! Đặc biệt hơn cả là những chậu hoa nhỏ xinh đặt ở bệ cửa sổ, như một nét chấm phá cho bức tranh nghệ thuật.

Vân ăn được một ít bánh rồi thì bỏ ra ngoài ban công, đứng lặng lẽ. Tuấn thấy lạ nên cũng ra theo, nhẹ ôm cô từ phía sau.

- Tuấn… - Vân gọi khẽ, tiếng gọi nhẹ như hơi thở của gió.

- Hửm?

- Anh… còn nhớ đến Thùy Linh không?

Tuấn tròn mắt trước câu hỏi đã hơn 1 năm qua anh không nghe thấy từ Vân. Nhưng còn cái tên ấy, đã luôn xuất hiện trong tâm trí anh, mà rõ nhất là chỉ vừa chiều qua. Trong giây phút ngập ngừng nghĩ suy, Tuấn vô tình trông thấy đôi mắt có phần hơi sưng lên của Vân. Tự nhiên lòng anh dấy lên một cảm xúc gì đó giống như “tội lỗi”.

Vân yêu anh, yêu từ ngày anh quen với Linh cho đến tận ngày anh chia tay với cô ấy. Rồi Vân lại vượt qua sự cấm cản, vượt qua cái nỗi đau mà người ta nói là khi làm người thay thế, ta sẽ không chỉ đau phần của mình mà còn đau luôn cho cả phần của người kia, để làm bạn gái của Tuấn. Cô yêu anh hết trái tim và những gì mình có, không nghĩ là sẽ được anh yêu lại hay cho cô cái gì. Thế nhưng, cô mãi mãi là người thay thế, cho dù có làm bất cứ điều gì đi chăng nữa.

- Vì thế giới vẫn chưa phát minh ra thuốc quên, nên em biết đấy, anh không thể… - Tuấn ngập ngừng sau khi đã suy nghĩ rất mông lung.

- Em hiểu mà. Nhưng chỉ mới hơn 1 năm thôi, thời gian còn dài. Em sẽ đợi anh! – Vân cắt ngang lời Tuấn, rồi cô nở một nụ cười dịu dàng, nụ cười dễ gây cho người ta có cảm giác đau thương dài bất tận.

Tuấn nhìn cô nhói đau. Nhưng số phận đã an bày, để người anh gặp và yêu trước là Thùy Linh, không phải Linh Vân.

Đợi

Pierre Hermé. Đã hơn 2 tiếng trôi qua. Nhưng Vân vẫn chậm rãi thưởng thức từng miếng bánh nhỏ. Vì Tuấn đã hứa với cô là anh sẽ quay lại. Và cô tin vào điều đó.

Gần 3 tiếng đồng hồ… Vân lặng lẽ lấy chiếc Ipod ra, những bản nhạc du dương quen thuộc vang lên, dễ dàng đưa lòng người vào một miền xa xôi trong kí ức. Vân chợt nhớ đến bóng dáng Tuấn hôm đó. Vân biết anh đang tìm Linh, vì gần 2 năm về trước, Linh quyết định chia tay với anh để sang Paris thực hiện hoài bão và ước mơ của mình. Vân lại nhớ đến đoạn đối thoại của cô và anh sáng nay. Vân biết anh nói dối, nhưng cô không thể trách mắng anh, vì cô hiểu tình cảm của anh với Linh cũng giống như tình cảm của cô với anh vậy. Dù cho có xa cách, dù cho có đơn phương giữ mãi hình bóng của đối phương, và dù cho có đau khổ đến cỡ nào thì vẫn mãi-mãi-yêu.

Gần 4 tiếng đồng hồ trôi qua… Vân rời Pierre Hermé vì muốn đứng đợi Tuấn đến đón. Cô tin là anh sẽ đến đón cô sớm thôi, và cả 2 sẽđến Nhà hát lớn. Anh đã nói thì sẽ làm, anh đã nói sẽ quay lại thì anh sẽ quay lại. Cô cứ mãi tin như thế…

Hơn 5 tiếng trôi qua… Từng đợt gió đêm lạnh lùng thổi qua lớp áo mỏng manh, thổi đến từng tế bào cơ thể. Sống mũi Vân lạnh đến sắp hóa thành băng, nhưng cô không khóc. Vân xoa xoa hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm rồi lại tiếp tục chờ đợi. 5 tiếng đồng hồ, như 3 năm qua cô đã luôn đợi trái tim của Tuấn rồi sẽ chỉ có hình bóng của mình.

Có một ai đó từng bảo rằng, đợi chờ là hạnh phúc, nhưng đôi khi, đợi chờ lại là giết chết hạnh phúc của bản thân theo từng ngày, theo từng nỗi đau phải gánh chịu.

Tiếng xe phanh gấp vang lên gần đó. Có một chàng trai với vẻ mặt lo lắng, vội vã bước xuống xe, đến bên cạnh Vân. Vân giờ đã chẳng còn sức lực, nhưng trong vô thức, vẫn mỉm cười hạnh phúc khẽ gọi: “Tuấn…”
Jack, thư ký số 1 của Tuấn, và cũng là người thầm yêu Vân bấy lâu nay, chau mày đầy đau khổ. Jack nhìn sang Vân đang khó nhọc để thở vì lạnh, giọng anh trầm ấm mà giờ trở nên khàn đặc, như có gì đó mắc nghẹn ở cổ họng.

- Tại sao em vẫn luôn yêu Tuấn dù em biết cậu ta mãi mãi chỉ yêu mỗi mình Linh? Tại sao… em không bao giờ chịu nhìn sang, để nhìn thấy anh… lúc nào cũng yêu em?...

Ra đi...

Đầu óc Tuấn quay cuồng trong men rượu cùng những câu nói của Jack, và hình ảnh Vân nằm sốt mê man trên giường. Chiều qua khi nhận được tin nhắn của Linh, bảo nghe đâu anh sang Paris, Linh muốn hẹn gặp anh. Ngay khi nhận được thời gian và địa điểm, Tuấn muốn chạy như bay đến để gặp Linh. Nhưng khi chợt nhìn thấy Vân đang vô tư đùa nghịch những lọn tóc của mình, vu vơ hát, anh lại thấy tội lỗi chồng chất.
▲ Lượt xem: 100
<< 1 2 3 >>
- Share:
BBCode:

Link:
Từ khóa Google
Cùng chuyên mục
Lạc lối yêu thương
Ký ức màu xanh...
Hoài niệm chiều đông
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Thật lòng yêu em...